Thứ Hai, 31 tháng 8, 2009

MÙA HÈ KHỎA THÂN ( Thơ sáng tác )





MÙA HÈ KHỎA THÂN
***


Gió mùa hè,
Tiếng ve, hừng hực nắng.
Nỗi nhớ rơi theo giọt mồ hôi,
Xuống
Bờ vai em gầy guộc,
Nhễ nhại yêu thương.
Cảm xúc dâng trào.
Cởi bỏ trang phục cuối cùng
Toàn thân em nóng ấm.
Cháy rực lên màu phượng vĩ,
Đốt thiêu đi những toan tính đời thường
Cho em tôi,
Say
Trong mơn man tình ái
Lã chã hương yêu,
Hơi thở em dập dồn hanh nắng,
Vụt tuôn ra trên đỉnh mùa hè,
Từng cơn...từng cơn...
Gió
Quất vào hư không,
Hương thơm nào oi ả .
Chiều rơi,
Mùa hè hạ nhiệt,
Những chú ve réo rắt cung sầu,
Ngân lên nốt nhạc sau cùng,
Hòa vào
Đêm
Mùa hè
 Tĩnh mịch.


Tác giả : Huỳnh Đức Tú

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2009

NGÀY BÌNH THƯỜNG



"Một sáng nào , nhớ không em ? Ngày Chủ nhật , ngày của riêng mình...." Nhạc sỹ Lam Phương đã viết nên những lời này trong bài hát Thành Phố Buồn , tui nghe không cảm thấy buồn mà lại thấy vui ấy chứ, có lẽ do tâm trạng của mình lúc này hay sao ấy , chứ lúc trước còn là sinh viên sống xa nhà ở trong KTX  tui nghe bạn bè nó mở cái bài này mà não cả ruột ra .

 
Một ngày Chủ nhật đã qua thật nhanh và chấm dứt bằng một cơn mưa lớn ,đến giờ này vẫn còn rỉ rả suốt đêm , đêm đen bắt đầu bao trùm lên vạn vật , con người bắt đầu chìm dần vào giấc ngủ , cố quên đi hết những lo toan của ngày qua mà đâu biết rằng ngày mai sẽ là những lo toan mới .... Một ngày Chủ nhật , ngày bình thường. 

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2009

BÀI THƠ TỨ TUYỆT ( Thơ sáng tác )




BÀI THƠ TỨ TUYỆT


***


Lặng lẽ làm thơ một chữ tình

Giải buồn gián tiếp tuổi bình minh
Tuổi hoàng hôn xuống gần tạ thế
Ngắm lại vần thơ sẽ thấy mình.


Tác giả : HUỲNH ĐỨC TÚ

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2009

TRIẾT LÝ về NIỀM VUI và NỖI BUỒN TRONG CUỘC SỐNG.---------------------------------------------- -------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Phải viết như thế nào để người đọc hiểu hết tâm tư tình cảm của một con người ? Quả là khó khăn! Những công việc thường nhật, những lo toan hằng ngày và những thú vui tiêu khiển ....cũng không nói lên được một tính cách hay một lối sống của một con người . Tôi không bắt buộc ai phải hiểu về tôi tường tận , cũng không gò ép ai phải suy nghĩ theo cách nghĩ của mình , một phần vẫn mong có được những tâm hồn đồng cảm để dễ dàng sẻ chia buồn vui trong cuộc sống . Phải thế chứ ! Vì trong chúng ta , tôi tin chắc rằng không có ai sống mà không có lấy cho mình dù chỉ là 1 người bạn. (Trừ những kẻ cô đơn theo đúng nghĩa của từ này). Cuộc sống vốn phức tạp , cho nên chúng ta càng đơn giản cuộc sống của mình được chừng nào thì tốt chừng ấy.Chắc chắn trong chúng ta hoàn cảnh của mỗi người mỗi khác , có như thế mới không trùng lắp lên nhau . Bạn có nỗi buồn của bạn , tôi có niềm vui của tôi và ngược lại, những nỗi buồn và những niềm vui đó cứ bám miết theo cuộc sống của mỗi chúng ta , và từ đó chúng ta tồn tại , chúng ta tư duy , chúng ta chấp nhận sống chung với những niềm vui nỗi buồn ấy. Theo tư duy của riêng tôi , thì nỗi buồn dần dần sẽ nguôi ngoai , niềm vui thì mãi luôn hiện hữu , nếu có điều kiện để sẻ chia và sẻ chia đúng được với những tâm hồn đồng điệu , thì niềm vui ấy sẽ được nhân lên gấp bội phần và nỗi buồn sẽ chìm dần vào quên lãng .Cái thi vị của cuộc sống là ở chỗ đó ,chúng ta còn có bạn bè , có người thân để mà san sẻ . Thiên nhiên cũng là những người bạn , có thể nói là những "người bạn tốt" cũng chẳng sai , chúng ta dễ dàng trò chuyện cùng thiên nhiên , lĩnh hội được nhiều điều từ "người bạn tốt" này , như vậy có quá lãng mạn không? Thực tế một chút là ngay trên cộng đồng Blog này , chúng ta cũng có rất nhiều Bloggers để cùng nhau bình luận về những vấn đề có liên quan đến cuộc sống của từng cá nhân. Nếu là người thực dụng , bạn sẽ chẳng bao giờ cảm nhận được cái không gian huyền ảo của đêm trăng , cũng như khó có thể nhận ra được ở đâu đó những ý thơ , ý nhạc hoặc ý đồ của một phác thảo cho bức tranh đẹp... khi mà bạn nhìn thấy hàng liễu rủ bên hồ hay gió lay cành trúc,vài cánh bướm chập chờn bên những đóa hoa đẹp, một cơn gió vô tình mơn nhẹ lên những chiếc lá sen trên mặt hồ giữa đêm trăng thanh vắng.... Riêng những tâm hồn lãng mạn (Chỉ có ở những văn nghệ sĩ), thì hầu như họ xa lạ hẳn với những toan tính nhỏ nhoi , những giá trị thặng dư của hợp đồng thương mại , hay rộng hơn chút nữa là họ chẳng quan tâm đến việc tỉ giá của đồng Dolar nó tăng , giảm như thế nào và hiện tượng suy thoái kinh tế toàn cầu chuyển biến ra làm sao ? Tất cả những triết lý trong cuộc sống sẽ giúp chúng ta nhận ra đâu là lẽ sống của mình, và lẽ sống ấy có phải đã là lý tưởng ? Với Note này, tôi mong rằng khi đọc nó , các bạn sẽ lắng lòng lại để suy nghĩ về những niềm vui , nỗi buồn , về những vấn đề xung quanh cuộc sống của mình, dù chỉ là một giây.