Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

Bài đăng trong tuyển tập Văn Thơ HƯƠNG THIỀN 37 - Số Vu Lan 2016 - NXB Văn Hóa - Văn Nghệ Tp.HCM phát hành tháng 8/ 2016
BÊN CÁNH VÕNG
(Kính dâng tặng Mẹ)
***
Con lại về bên Mẹ thuở xa xưa
Thuở ầu ơ...bên vành nôi, cánh võng
Nhớ một thời Mẹ dõi mắt trông theo
Từng bước đi đầu đời, con chập chững
Mẹ đỡ nâng khi chân con chưa vững
Tình bao la biển rộng - Mẹ yêu con!
Mẹ vui mừng, con thoăn thoắt chân non
Con lớn khôn, cạn khô dòng sữa Mẹ!
Thương lắm Mẹ ơi! Nắng sương dầu dãi
Ân, Hiếu...Mẹ hiền, con khắc trong tâm
Giữa dòng đời xuôi ngược tám mươi năm
Mẹ của con! Tóc đen giờ đã bạc
Cho con hôn lên đôi mắt Mẹ hiền
Từng dõi theo...khi xưa con chập chững
Cho con hôn lên những vết chân chim
Niềm thiết tha của lòng con yêu Mẹ!
Mơ được về bên Mẹ, Mẹ yêu ơi!
Nghe Mẹ ầu ơ...ngày xưa...cánh võng.
_ _ _
Huỳnh Đức Tú
(Vu Lan 2016)

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2016


VỠ
***
Vỡ rồi mộng ước hôm nao
Nụ hôn xưa đã tan vào hư không
Nghe sao chua chát bên lòng 

Tay cầm tay...để lưng tròng mắt nhau

Từ đây nếm trải niềm đau
Từng cơn quặn thắt ...Ôi chao! bẽ bàng
Chút duyên muộn nay lỡ làng
Quay lưng bước vội chẳng màng lạ quen
Vung khiên vác giáo bao phen..!
Sầu thêm khúc nhạc nghe nghèn nghẹn rơi
Tình trường hồn phách tả tơi
Giáo cùn khiên mỏng nằm phơi tội tình
Tay ta cầm nắm tay mình
Ăn năn chi cũng là tình phân bua
Ngỡ rằng tình cuối thiên thu
Mộng năm xưa đã hóa ngu ngơ chừ..!
Rằng ta trẻ nít dại khờ
Yêu làm chi để bây giờ già nua?
Tóc nay màu đổi khác xưa
Điểm vài sợi bạc lưa thưa mái đầu
Tình ơi! Sao mãi rầu...rầu..?
- - -
HUỲNH ĐỨC TÚ
3/ 6/ 2016
- - -
Ảnh minh họa sưu tầm trên Net.

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

CHỈ KHI NÀO EM HẾT YÊU ANH
***
Nếu bảo rằng
Em yêu anh là niềm đau khổ
Anh xin em
Mình đừng vội hôn nhau
Đừng trao nhau những giây phút mặn nồng
Và cũng đừng bao giờ ấp ôm tương tư, sầu nhớ..!
Nếu bảo rằng
Trong tim em bóng hình anh không có
Mình quên nhau đi
Không phải ân hận về sau
Để tim em không nhói đau thêm lần nào nữa
Bởi vì anh
Không muốn em là kẻ man rợ giết nguời
Không muốn anh phải trở thành gã sát nhân sân si, đàn bà tánh.
Anh trở thành kẻ thừa thải trong em
Đá ống bơ hay nghêu ngao vài câu “tình lỡ”(*)
Nếu bảo rằng
Tình đôi ta rạn vỡ
Em nào có tội tình chi?
Lỗi là do anh không biết giữ gìn
Nỡ lòng nào anh đem yêu thương bỏ sông bỏ biển sao em!
Và em hỏi:
Anh có muốn rời xa em mãi mãi?
Anh đã trả lời:
Chỉ khi nào em hết yêu anh.
HUỲNH ĐỨC TÚ
3/ 5/ 2016
- - -
(*) "Tình lỡ" tựa bài hát của cố nhạc sĩ Thanh Bình.

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

CÓ KHI MÔ
**************
Em ơi!
Có khi mô
Em nhớ về người chồng cũ? 
Hình bóng anh lúc ấy cũng mờ dần
Có khi mô
Em nghĩ về người tình mới?
Anh sẽ nhạt nhòa theo ngày tháng em quên.
*
Có khi mô
Em nhầm nói : "yêu anh"
Con tim anh sẽ nát tan thành trăm mảnh.
*
Em!
Có khi mô
Những yêu thương đong đầy từng năm tháng ấy
Bỗng vuột trôi theo dòng nước qua tay?
*
Có khi mô
Có khi mô...như rứa?
Tình yêu ơi!
Chừ anh phải chấp vá mần răng?
Khi trăm mảnh trái tim anh đã vụn vỡ tan tành.
Hình bóng anh
Không thể nào chộ được.
*
Có giọt nước nào còn đọng lại ở khe tay?
Huỳnh Đức Tú
26/ 04/ 2016


Thứ Năm, 14 tháng 4, 2016


THÔNG ĐIỆP THẤT TINH VỀ THIỀN

- Randolph Winters -


Thiền là gì?
Thiền là một hình thức tập trung để đi đến kiểm soát trí não, và ai cũng có thể thực hành. Không nhất thiết ta phải tuân thủ một triết lý huyền bí, một hệ thống tín ngưỡng hay tôn giáo nào đó thì mới có thể gặt hái được lợi ích từ thiền.
Đó là một phương pháp mà ta có thể đạt được sự kiểm soát đối với quá trình tư duy của chúng ta, phát triển về mặt tâm linh và kết nối với các hình thái sự sống cao hơn như Thất tinh.
Khi chúng ta bước vào một cuộc sống mới, tâm thức vật chất của chúng ta được hình thành cùng với thân thể của chúng ta. Giác quan của chúng ta như thị giác, xúc giác, vị giác, khứu giác và thính giác phát triển để thu thập thông tin và chúng ta bắt đầu hình thành các suy nghĩ mới. Vào thời điểm này tiềm thức vật chất mới mẻ của chúng ta chỉ có ký ức về sự chào đời, và tinh thần của chúng ta hầu như chưa có bất kỳ cảm giác, cảm xúc và thái độ gì. Các cảm xúc vật chất và ký ức được tạo ra và thu thập trong cuộc sống; chúng không tồn tại khi chúng ta đến đây.
Tất cả những gì đi cùng chúng ta là ký ức và cảm giác của linh hồn. Quá trình tư duy của chúng ta thật đơn giản, vì chúng ta không có ký ức vật chất hoặc cảm xúc để tạo ra suy nghĩ. Chính tại nơi đây chúng ta có cơ hội học cách suy nghĩ thích đáng để cho cuộc sống của chúng ta được trải và nghiệm đến tột cùng hân hoan.
Lúc linh hồn đi vào cơ thể và cuộc sống mới bắt đầu, chúng ta khỏe mạnh về thân thể và tinh thần. Tinh thần không thể phi lý và bệnh hoạn; điều này là một chức năng nghiêm ngặt của bản thân vật chất. Khi cơ thể đang hình thành, tiềm năng của nó có thể bị thoái hóa trong thai kỳ bởi ma túy, rượu, bệnh tâm thần và suy nghĩ phi lý xuất phát từ người mẹ. Cuộc sống vật chất mới đã bị hư hại và không thể đạt đến khả năng trọn vẹn của tri thức tích lũy được bởi linh hồn. Điều này làm giới hạn trí tuệ và năng lực đồng thời gây ra các khuyết tật bẩm sinh, làm tổn hại khả năng suy nghĩ đúng đắn.
Nếu thiền trong lúc có thai, người mẹ không chỉ kết nối được với con người sắp xuất hiện mà còn kiểm soát được tư duy của chính mình và sinh nở một cách khỏe mạnh hơn. Bằng cách kiểm soát tư duy, chúng ta làm chủ được cả sức khỏe thể chất và tinh thần, vì thế tạo nên được một khởi đầu tốt đẹp cho cuộc sống mới.
Khi học thiền, ta phát triển được cái gọi là “định tâm”. Đây chính là sự phát triển khả năng tập trung vào một đối tượng cụ thể và nhìn thấy nó một cách rõ ràng, không bị nhiễm cảm xúc, thái độ, ký ức lẫn tư duy tiêu cực và tích cực, đồng thời không cho phép những ý tưởng khác xen vào tâm trí. Một khi đạt được điều này, ta đã kiểm soát được suy nghĩ của mình và tiến vào con đường phát triển những khả năng tâm linh mạnh mẽ theo ý muốn. Thiền có thể hữu ích cho ta theo nhiều cách.
“sức mạnh tâm linh”
Thông qua thiền ta có thể học cách kích phát khả năng tâm linh về thần giao cách cảm, viễn chuyển và du hành thời gian. Những khả năng này vốn có trong linh hồn và có thể tiếp cận ở hình thái vật chất thông qua thiền, nếu ta sẵn sàng bỏ thời gian và công sức.
Thần giao cách cảm là khả năng con người gửi và nhận tư tưởng bằng cách vận dụng một hình thức giác quan cảm ứng tồn tại trong tất cả chúng ta. Bản thể vật chất và tâm linh đều có các hình thức giác quan cảm ứng khác biệt và vận hành khác nhau. Cả hai đều có thể vận dụng được thông qua thiền và có thể phát triển để trở thành những tính năng hữu ích trong đời sống chúng ta.
Ta cũng có thể học viễn chuyển, một phương pháp di chuyển các vật thể mà không trực tiếp chạm vào chúng, cũng thông qua con đường áp dụng các năng lực tâm linh thuần khiết.
Thiền cho phép ta chuyển di chính mình về mặt trí não hoặc thị giác trở về quá khứ hay tương lai để thu thập thông tin của nhiều sự kiện. Những sự kiện này có thể xảy ra trong quá khứ hoặc có thể là sự phóng chiếu của một tương lai chưa diễn ra.
Khả năng phát triển và sử dụng bất kỳ năng lực tâm linh tự nhiên nào của ta phụ thuộc vào việc phát triển thiền như một công cụ hoặc cơ chế để tiếp cận các khả năng này. Mọi sự giao tiếp của tâm trí và linh hồn đều có thể thực hiện được thông qua thiền. Bạn sẽ thấy cần thiết dành nhiều thời gian và nỗ lực để tập thiền.
“chú tâm”
Thiền cho phép ta nhìn sự vật một cách rõ ràng, quan sát sự vật một cách rõ ràng và nhận định chúng một cách rõ ràng mà không bị sai lệch bởi tư duy.
Bằng cách phát triển thiền, chúng ta học cách hướng các giác quan của chúng ta vào một đối tượng hoàn toàn xác định và chú tâm vào đó. Trong quá trình chú tâm này, không có tư tưởng gì khác xen vào vì sự chú tâm này chỉ gồm có một sự thông suốt tuyệt đối về cái nhìn, một sự thông suốt tuyệt đối về phóng chiếu. Điều này có nghĩa là chúng ta phải quan sát đối tượng của sự chú tâm trong lúc hoàn toàn không có bất kỳ tư tưởng bên ngoài nào.
Khi ấy thiền sẽ cho phép ta kiểm soát tư duy hằng ngày của bản thân và cho phép ta tiếp cận với các năng lực tâm linh cao cấp của chính mình. Kết quả là, thiền đồng nghĩa với việc học hỏi sự quân bình, học hỏi một cái nhìn thấu suốt và một sự phản ánh thấu suốt, rèn luyện khả năng truyền đạt ý thức tâm linh vào cõi quá khứ và tương lai, đạt được những năng lực tâm linh như thần giao cách cảm, viễn chuyển...
Thông qua thiền, chúng ta có thể học cách kiểm soát dữ liệu nhận vào để trong quá trình hình thành linh hồn, chúng ta có thể làm chủ được nỗi sợ, sự tức giận và thù địch nhắm vào chúng ta, để những cảm xúc tiêu cực không thành hình. Khi đối mặt với những yếu tố tiêu cực trong xã hội, chúng ta có thể học cách dừng lại trong quá trình hình thành các ý nghĩ và dùng bản thể tâm linh của chúng ta để giữ quân bình. Khi còn nhỏ, hầu hết chúng ta đều bị lấn át bởi những trải nghiệm thơ ấu, vốn để lại những vết sẹo cảm xúc rất sâu và ảnh hưởng đến tư duy của chúng ta khi lớn lên.
Khi đến tuổi trưởng thành, chúng ta nhận ra rằng chúng ta không làm chủ được ý nghĩ của mình cho nên chúng ta học cách kiểm soát ý nghĩ. Mục tiêu ở đây là quan sát dòng hô hấp tự nhiên của chúng ta, nhưng không gây bất kỳ tác động gì với nó. Đừng nín thở hoặc cố tình ép hơi thở theo một nhịp điệu phi tự nhiên nào đó. Mục tiêu trong lúc tập là dõi theo quá trình thở một cách trầm lặng và cẩn trọng.
Hãy nhắm mắt và hướng sự chú ý của bản thân vào hai bên sống mũi, và bắt đầu quan sát hơi thở di chuyển vào ra thông qua ống mũi. Cố gắng giữ mình trong trạng thái quan sát và đừng bị cuốn vào nhịp thở. Nếu bạn phát hiện ra mình đang tác động đến hơi thở, bằng cách làm cho nó nhanh lên hoặc chậm lại, hãy thư giãn và đóng vai người quan sát chứ không phải người kiểm soát.
Rất có thể bạn sẽ nỗ lực để kiểm soát hơi thở và có thể thậm chí khiến cho nó trở nên mất kiểm soát hơn nữa. Hãy cứ thư giãn và để cho hơi thở tìm ra nhịp điệu của chính nó, và hãy nhớ, bạn đã và đang thở suốt bao nhiêu năm nay mà chẳng cần tâm trí phải trợ giúp. Hãy chỉ làm người quan sát và đừng nỗ lực điều tiết dòng hơi thở. Quan sát có nghĩa là bạn không tác động đến hơi thở bằng bất kỳ hình thức nào, bằng bất kỳ giác quan hay tư duy nào của mình; bạn chỉ quan sát nó mà thôi.
Hãy quan sát hơi thở khi nó đi lên dọc hai bên sống mũi và biến mất ở cuống mũi. Đừng đi theo nó. Hành động này sẽ khiến ta dời sự chú tâm ra khỏi điểm quan sát.
“những ý nghĩ ngoài ý muốn”
Trong khi tiếp tục quan sát hơi thở, các ý nghĩ ngoài ý muốn xuất hiện trong tâm trí của ta cũng là điều tự nhiên. Bởi vì chúng ta không được huấn luyện để kiểm soát ý nghĩ, tâm trí của ta thường bận rộn với hết ý nghĩ này đến ý nghĩ khác theo ý muốn của nó. Bằng cách rèn luyện sự tập trung, khả năng mỗi lúc chỉ chú tâm vào một mục tiêu duy nhất, chúng ta đã thông báo cho ý thức của mình biết rằng chúng ta đang làm chủ suy nghĩ của mình. Đây sẽ là một điều mới mẻ đối với phần lớn chúng ta, và ta cần có thời gian để rèn luyện thành công.
Khi những ý nghĩ ngoài ý muốn xuất hiện trong đầu, ta phải ra lệnh cho chúng biến mất và quay trở lại trạng thái quan sát của mình. Có một ý hay là trước khi bắt đầu bài tập này, hãy bảo với ý thức của bạn rằng bạn định thiền bây giờ và đừng có quấy rầy bạn với bất kỳ ý nghĩ nào. Hãy bảo chính mình dừng mọi ý nghĩ cho đến khi thiền xong, và khi nào sẵn sàng tiếp tục suy nghĩ bình thường thì bạn sẽ cho biết.
Hãy tiếp tục quan sát cho đến khi đạt được một cảm giác sâu của an lạc và thư giãn. Hãy cho phép mình dành thời gian để thụ hưởng lợi lạc từ trạng thái hân hoan này. Hãy tận hưởng khoảnh khắc ấy và trở nên thân thuộc với nơi chốn trong tâm trí đã tạo nên khoảnh khắc này, bởi vì bạn sẽ còn muốn trở lại nơi đây thường xuyên.
 “ứng dụng của thiền”
Thường xuyên áp dụng thiền, ta có thể học được cách kiểm soát ý thức của mình bằng cách dừng lại trong quá trình chớp nhoáng của sự hình thành ý nghĩ và cho phép bản thể tâm linh của chúng ta đưa ra lời khuyên. Chúng ta cũng có thể học được cách lập trình tiềm thức của mình để làm việc cho chúng ta trong lúc chúng ta ngủ chẳng hạn, nhằm làm giảm cân hoặc cai thuốc lá.
Những cảm xúc đang gây cho chúng ta những rắc rối trong cuộc sống có thể được lập trình trở lại bằng cách tạo ra những trải nghiệm mới để dẫn đến những kết luận an lạc hơn. Mọi cấp độ của tâm trí đều có thể được kiểm soát và tiếp cận thông qua thiền. Chính bài tập đơn giản này đã đưa chúng ta tiến bước trên con đường kiểm soát việc giao tiếp của mọi cấp độ tâm trí.
Thiền cũng là bước đầu tiên để đi đến kiểm soát tâm trí vật chất của chúng ta và giúp sức mạnh của tinh thần được bộc lộ. Khả năng khơi gợi bản thể tâm linh của chúng ta và khai thác các năng lực tâm linh của chúng ta nằm ở khả năng vô hiệu hóa trí não thực thể và cho phép bản thể tâm linh được phát huy vai trò. Bản thể tâm linh của chúng ta luôn hiện hữu, lắng nghe tất cả những gì chúng ta làm, và không bao giờ ngủ. Hầu hết chúng ta đều không bao giờ nghĩ đến việc chúng ta có thể vận dụng tâm linh để cho ta một quan điểm, một lời khuyên, hoặc để dạy cho chúng ta một điều gì đó về bản thân chúng ta và những đời sống trước đây của chúng ta. Và hiếm có ai nghĩ đến chuyện dùng bản thể tâm linh để tiếp xúc với các dạng sống khác. Tuy nhiên, tất cả những điều này đều khả thi thông qua việc bền bỉ thực hành thiền.
“thời gian qua nhanh”
Khi ta thiền, thời gian có thể trôi qua rất nhanh! Không có gì lạ khi ta phát hiện ra mười lăm hoặc thậm chí ba mươi phút trong lúc thiền có thể trôi qua cứ như chỉ vài phút. Do vậy, nên nhờ ai đó canh thời gian để ta có thể kết thúc thiền ở một khoảng thời lượng giới hạn. Lý do của việc này là bởi vì một khi đã ở trạng thái thiền sâu, ta sẽ mất kiểm soát về thời gian và không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua.
Linh hồn của chúng ta được kết nối với sự vô tận về thời gian và không quen với giờ giấc hay đồng hồ. Chỉ có các giác quan vật chất của ta mới có ý niệm về thời gian. Nếu thiền một mình, bạn nên định sẵn để cho radio hoặc máy phát nhạc bắt đầu hoạt động sau ba mươi phút. Âm thanh phát ra nên thật êm ả để bạn không bị chấn động. Đừng lo nếu bạn đang thiền trên giường và ngủ thiếp đi vì thiền sẽ tự tìm cách kết thúc sau khi bạn thiếp ngủ.

Nguồn: “The Pleiadian Mission”, Randolph Winters

Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2016

CHUYỆN CHÚNG MÌNH
***
Muốn ở bên em thật lâu
Để hương tình ta thêm ngát
Bàn tay nói lời âu yếm
Suối hát tình khúc hoan ca.
*
Muốn gần em thêm chút nữa
Ửng hồng đôi má em xinh
Làn môi em màu mận chín
Lại gần thêm với môi anh.
*
Muốn được ôm trọn vòng tay
Tấm thân em ngà ngọc quá!
Giấc mê đời. Ôi! chất ngất
"Yêu anh" em khẽ thì thào!
*
Muốn yêu em nhiều hơn thế
Trói hồn anh tóc em bay
Ngày sau...ngàn năm sau nữa
Chúng mình mãi có nhau luôn.
Huỳnh Đức Tú
(30/ 8/ 2015)
- - -
Bài thơ được diễn ngâm trong tiết mục Góp thơ - Giao lưu của Đêm Thơ THIÊN HƯƠNG (Ngọc Lựu)



MỘNG ĐẾ VƯƠNG
*

Có phải là em ?
Người đàn bà của riêng ta trong tiền kiếp
Sao em mãi u hoài, da diết?
Mãi loay hoay tìm ta giữa chốn hồng trần
Tìm kiếm mỗi ngày, mỗi tháng....mỗi năm
Và cứ thế
Năm này sang năm khác,
Song
Chưa một lần ta nhận ra nhau.
*
Ta đã lạc mất nhau
Từ bao nhiêu năm rồi em nhỉ?
Chắc từ khi:
Chưa có nàng “Tô Thị” (1)
Từ khi chưa có “ Thiếu phụ Nam Xương” (2)
Và lúc đó
Thần ái tình cũng chưa xuất hiện
Nên tình ta chưa trở thành huyền thoại bao giờ.
*
Có phải là em?
Đã từng xem ta
Là bậc “Đế Vương” (3) của nhiều nghìn năm trước
Khi ta say mèm
Em chẳng hề từ khước chuyện ái ân
Và những khi ta phán lệnh truyền
Em là người cầm nắm tay ta
Nhẹ nhàng nói những lời dịu dàng, từ tốn
Phút giây này
Tim ta tràn ngập yêu thương!
Có phải là em?
Của những lần tay ta thấm ướt
Giọt châu sa hòa hạnh phúc êm đềm
*
Mấy lần “ thương hải tang điền” (4)
Giữa chốn hồng trần gió bụi
Giữa vạn vật vần xoay
Một ngày cuối xuân êm đềm, thong thả
Em đây à?
Thật không? Người đàn bà của riêng ta từ nhiều nghìn năm trước
Người đã từng ngự trị trái tim ta
Giờ đây
Tim ta bồi hồi nhớ lại
Giọt châu xưa
Nay đã không còn vương trên mắt em như ngày trước
Ta cũng chẳng say mèm như thưở Đế Vương
Và ta chẳng bao giờ có quyền phán lệnh
Khi bàn tay em chưa một lần cầm nắm tay ta.
Mộng Đế Vương thưở trước đã xa rồi
Xa luôn cả giọng nói dịu dàng, từ tốn...
Trong sâu thẳm tâm can
Ta mơ màng
Thấy
Bóng hình em
Mờ dần
Mờ dần
Rồi
Xa khuất.
Thơ: Huỳnh Đức Tú
( Tháng 4 năm 2015 )
---
(1) Nhân vật trong truyện cổ tích Việt Nam có tựa Hòn Vọng Phu.
(2) Truyện cổ Việt Nam.
(3) Đế chế Vương triều.
(4) Giống như: Cuộc bể dâu.