Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

HOA và EM ( Thơ sáng tác )



HOA và EM


***

Hoa ơi ! hãy nở đừng tàn,
Để ta mơ giấc mộng vàng bên em.
Ru lời của gió vào đêm,
Cho hương hoa mãi ngát thêm giấc nồng.
Em về mặc lấy áo hồng,
Bâng khuâng ta thấy trong lòng bâng khuâng.
Cành đào thắm một ngày xuân,
Má đào thắm mãi tình quân một đời.


Tác giả : HUỲNH ĐỨC TÚ

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009

NHẬN ĐỊNH CỦA KHỔNG TỬ về GIỚI MÀY RÂU. ( Sưu tầm )



NHẬN ĐỊNH CỦA KHỔNG TỬ về GIỚI MÀY RÂU.


-Quân tử thư thái mà không kiêu căng . Tiểu nhân trái lại, kiêu căng cũng luôn lo lắng.

-Sự khác biệt rõ nét giữa quân tử và tiểu nhân là : Quân tử lúc khốn cùng thì biết kiềm chế, giữ mình , còn kẻ tiểu nhân lúc cùng đường thường hay làm bậy.

-Quân tử lấy đức nghĩa làm trọng và ham làm việc nghĩa. Kẻ tiểu nhân chỉ thấy cái lợi trước mắt.

-Quân tử thường hổ thẹn về lời nói quá khích so với việc làm của mình.Tiểu nhân ngược lại ,Một lời đã trót nói ra , biết là ...4 ngựa , dể dàng bỏ qua.

-Cố làm ra ở lời nói ấy là hoa hòe , cố làm ra ở việc làm , ấy là khoe khoang.

-Ngoài mặt khôn mà không có tài năng , ấy là kẻ tiểu nhân vậy .

-Đạo quân tử có 4 điều đúng :
*Mạnh dạn khi làm điều nghĩa.
**Nhũn nhặn khi nghe lời can dán.
***Lo nghĩ khi nhận bổng lộc.
****Cẩn thận với việc sửa thân mình.

-Người quân tử chỉ sang ở cốt , không sang ở mã.

-Ngồi bàn tiệc đừng ra vẻ anh hùng, vì rượu đã làm cho lắm người gục ngã.

-Quân tử ăn không cầu no,ở chẳng cầu yên.Quân tử chỉ cầu ở mình , không cầu ở người. Việc làm lúc chưa được thì vui với ý muốn, lúc được rồi thì vui với kết quả. Vì vậy nên lúc nào cũng vui, còn kẻ tiểu nhân lúc lo không được , lúc lại sợ mất cho nên lúc nào cũng lo sợ , bất an.

P/S : Hình minh họa là tác phẩm David của Michelangelo.

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2009

CHO TÔI ( Thơ sáng tác)


CHO TÔI
***

Xin cho tôi tan thành không khí,
Bay đi cùng cơn gió thật xa.
Một vùng trời đất bao la,
Cô đơn nhìn lại chỉ là trần gian.

Cho tôi xin làm kẻ lang thang,
Ngủ vùi trong tim em , hạnh phúc.
Và khi bình minh tỉnh thức.
Mộng trinh nguyên ru ngọt giấc căng đầy.

Cho tôi xin làm vầng trăng khuyết
Như thuyền chơi vơi giữa biển đêm.
Dòng sông em nằm thao thức,
Thuyền tôi về neo bến vắng sông ơi !

Cho tôi xin làm cánh đại bàng
Khôn cùng tôi cô đơn xoải cánh.
Và cửa thiên đường khép lại,
Chợt bàng hoàng tôi vẫn mãi trần gian.


Tác giả : HUỲNH ĐỨC TÚ

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2009

MÙA HÈ KHỎA THÂN ( Thơ sáng tác )





MÙA HÈ KHỎA THÂN
***


Gió mùa hè,
Tiếng ve, hừng hực nắng.
Nỗi nhớ rơi theo giọt mồ hôi,
Xuống
Bờ vai em gầy guộc,
Nhễ nhại yêu thương.
Cảm xúc dâng trào.
Cởi bỏ trang phục cuối cùng
Toàn thân em nóng ấm.
Cháy rực lên màu phượng vĩ,
Đốt thiêu đi những toan tính đời thường
Cho em tôi,
Say
Trong mơn man tình ái
Lã chã hương yêu,
Hơi thở em dập dồn hanh nắng,
Vụt tuôn ra trên đỉnh mùa hè,
Từng cơn...từng cơn...
Gió
Quất vào hư không,
Hương thơm nào oi ả .
Chiều rơi,
Mùa hè hạ nhiệt,
Những chú ve réo rắt cung sầu,
Ngân lên nốt nhạc sau cùng,
Hòa vào
Đêm
Mùa hè
 Tĩnh mịch.


Tác giả : Huỳnh Đức Tú

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2009

NGÀY BÌNH THƯỜNG



"Một sáng nào , nhớ không em ? Ngày Chủ nhật , ngày của riêng mình...." Nhạc sỹ Lam Phương đã viết nên những lời này trong bài hát Thành Phố Buồn , tui nghe không cảm thấy buồn mà lại thấy vui ấy chứ, có lẽ do tâm trạng của mình lúc này hay sao ấy , chứ lúc trước còn là sinh viên sống xa nhà ở trong KTX  tui nghe bạn bè nó mở cái bài này mà não cả ruột ra .

 
Một ngày Chủ nhật đã qua thật nhanh và chấm dứt bằng một cơn mưa lớn ,đến giờ này vẫn còn rỉ rả suốt đêm , đêm đen bắt đầu bao trùm lên vạn vật , con người bắt đầu chìm dần vào giấc ngủ , cố quên đi hết những lo toan của ngày qua mà đâu biết rằng ngày mai sẽ là những lo toan mới .... Một ngày Chủ nhật , ngày bình thường. 

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2009

BÀI THƠ TỨ TUYỆT ( Thơ sáng tác )




BÀI THƠ TỨ TUYỆT


***


Lặng lẽ làm thơ một chữ tình

Giải buồn gián tiếp tuổi bình minh
Tuổi hoàng hôn xuống gần tạ thế
Ngắm lại vần thơ sẽ thấy mình.


Tác giả : HUỲNH ĐỨC TÚ