Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2016

NHỚ CÔNG ƠN THẦY.
[ Kính tặng Thầy Đặng Văn Cúc ( Đặng Nhiên Thư )
Cựu giảng viên trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Trang Trí Đồng Nai.]
***
Khi em bước chân vào ngôi trường Mỹ thuật.
Mái đầu thầy đang lớt phớt điểm sương
Em - đứa học trò vừa chớm đôi mươi
Ở một miền quê của đồng bằng sông Cửu.
Thầy vỡ lòng cho em
Bằng những nét mỹ miều
Gieo vào tim em tình yêu - cái đẹp
Cho em biết
Nghệ thuật thời Lý, thời Trần
Biết Sa Huỳnh và Đông sơn, Ngọc lũ...
Giữa bộn bề lo toan
Làm sao tránh được những buồn vui thời bao cấp (!)
Thầy của em
Vẫn sớm trưa hai buổi đi về.
Em thương thầy
Lo cho lũ chúng em
Từ những chấm phá tạo hình
Sắc màu sáng tối,
Đến những nét uốn lượn, hoa văn, rồng lá...
Những nét vốn cổ xa xưa
Chúng em đã học thuộc lòng
Trang trí bài bố cục chưa xong
Thầy lo đến việc tạo hình dựng dáng
Và...
Những nét chạm khắc nong sâu
Khiến tóc thầy mỗi ngày thêm bạc
Khuôn mộc hoàn thành, thầy nở nụ cười hiền.
Khi luận văn tốt nghiệp ra trường
Thầy lo cho tương lai chúng em - từng đứa
Ôi! Tình thầy dâng cao chất chứa
Thầy bảo ban: “ Cái đẹp ở khắp quanh ta ”
Lời thầy đẹp tựa vần thơ...
Đẹp như trái tim thầy
Suốt một đời vì lũ học trò chúng em - tận tụy
Thầy ơi!
Ơn vỡ lòng em nguyện ghi tâm
Công giáo huấn một đời em tạc dạ
Phương trời Tây
Kính mong thầy luôn dồi dào sức khỏe!
Ở trời Đông
Có đứa học trò
Ngày đêm
Vẫn luôn kính yêu thầy!
Học trò: HUỲNH ĐỨC TÚ
(20/ 11/ 2015)
KHÓC CHO TÌNH YÊU CUỐI.
***
Lần đầu tiên em khóc
Nước mắt em
Rơi cho cuộc tình ta
Em quắt quay tìm kiếm
Tưởng chừng như vừa đánh mất vật gì quí hơn trân châu, bảo ngọc.
Em khóc...
Cho tình yêu cuối
Em khóc...
Cho đến khi dòng lệ cạn khô.
Tiếng khóc em
Dài mãi giữa những đêm trường
Bỗng trở thành tiếng nấc trong anh.
Anh nghẹn ngào
Lau lệ cho em
Anh mãi dỗ dành
Nín, nín nghe em..!
Anh sẽ bù đắp
Cho em yêu của anh bằng những nụ cười tươi mới
Vì trên môi em đã tắt tự lâu rồi.
Em hỡi!
Nhìn kìa...
Đẹp lắm...
Vườn tình yêu hoa lá cũng mở chào
Vườn tình yêu rạng rỡ sáng trong
Như mới vừa qua cơn bão dữ
Dấu ái ân
Sau bão đã phai rồi
Theo con lũ tràn về
Anh sẽ dựng lại cho em mái tình ta màu tím.
Nín nghe em..!
Đừng khóc.
Nín nghe em..!
Thơ: Huỳnh Đức Tú
(Tháng 9/ 2015)


EM VÀ HOA TIGÔN
- - -
Hứa với anh nghe em!
Nếu anh vụng về
Không chữa lành vết thương nơi trái tim em sâu thẳm
Anh xin trả lại cho em
Những cánh “hoa mang dáng hình tim vỡ”
Hoa Tigôn - “người ấy”
Em khó có thể nào quên.
*
Trả em về
Bên những cánh Tigôn
Anh chỉ xin em duy nhất một điều
Cho riêng anh cất giữ
Tận đáy tim anh, tình yêu cuối em trao
Từ bây chừ cho đến vạn ngày sau
Để anh được mộng mơ
Với tình em mãnh liệt
Dù biết không còn
Nhưng anh vẫn nâng niu
Anh sẽ tưng tiu mối tình vàng ngọc
Sẽ gìn giữ tình em
Cho nguyên vẹn kiếp này
Không thể nào vỡ tan như cánh hoa ấy - chia ly.
*
Hứa với anh nghe em!
Nếu vết thương nơi trái tim em cứ rỉ máu âm thầm
Anh xin trả lại cho em
Bao nhiêu điều lưu luyến
Trả lại em và người ấy - một thời...
Một mình anh
Còn lại nửa phần đời
Sẽ vắng bóng em cùng ruổi rong - rong ruổi
Anh một mình
Về
Trăn trở giấc Ti-gôn . /.
Huỳnh Đức Tú
(25/ 12/ 2015)
Bài đã đăng trong Tuyển tập Văn thơ HƯƠNG THIỀN số 36_ NXB Văn Hóa-Văn Nghệ Tp-HCM ấn hành tháng 4/ 2016.

MÙA XUÂN NƠI CỬA PHẬT.
(Bài đăng trong số Hương Thiền Xuân Bính Thân 2016 do NXB Văn Hóa - Văn Nghệ Tp - HCM ấn hành.)

Mùa xuân, khi đọc được hai từ này ở đâu đó, hay nó được phát ra từ cửa miệng của một người hoặc là ngay chính bản thân mình, ta có cảm giác như thời gian đang ngừng lại, ngừng lại chỉ vài giây thôi, cũng đủ để lôi kéo chúng ta quay về với quá khứ, rồi đến hiện tại, đôi khi chúng ta lại suy nghĩ thật nhiều, nhiều lắm... dự định lập kế hoạch cho tương lai phía trước, cho một năm mới Bính Thân 2016 đầy hứng khởi. Những gì sẽ sắp diễn ra xung quanh đời sống của mỗi chúng ta, kể cả trong cuộc sống của muông thú, thiên nhiên v.v...chúng cũng sẽ thay đổi từng giờ, từng phút để báo hiệu cho chúng ta mùa xuân đang đến.
Khi mùa xuân đến, tất cả các loài hoa đều nở, khoe hương, khoe sắc, tô điểm cho cuộc đời thêm tươi đẹp, lòng người cũng hớn hở như những đóa hoa kia để đón chào một mùa trẫy hội đang diễn ra...Mùa Xuân, trên lãnh thổ Việt Nam, đâu đâu cũng nô nức tiếng cười, ai ai cũng xúng xính quần là, áo lượt mới toanh, dành những lời lẽ tốt đẹp nhất chúc nhau sau phút giao thừa... Thông lệ, việc đầu tiên của người Việt chúng ta từ Nam chí Bắc là đi chùa lễ Phật, dâng hương, hoa, trà, quả ... cầu nguyện cho "Quốc thái dân an ", mùa màng bội thu, phúc lộc đủ đầy, an khang trường thọ ... gửi trọn tấm lòng thanh sạch nhất của ngày đầu năm lên cửa Phật qua những nén hương thơm ngát, ước mong mọi điều đều hanh thông, thuận lợi ... mới thấy cuộc sống thật ý nghĩa biết bao! Đất trời đã ban tặng cho chúng ta những gì tốt đẹp nhất, thanh cao nhất... như thế đó!
Là người, sống trong thời hiện đại, chúng ta thường tất bật với những lo toan đời thường, những đổi thay đến chóng mặt của công nghệ hiện đại... Là người dân Việt ta càng không thể quên được giây phút giao thừa thiêng liêng, lặng lẽ, giây phút trọng đại nhất cho mọi sự sắp được bắt đầu.
Nhớ đến mùa xuân năm 2008, cách đây cũng khá lâu, tôi là con dân miền Nam lần đầu tiên ra miền Bắc đón xuân trong tiết trời giá rét (dưới 8 độ C). Lạ thay, phố phường Hà Nội, người, xe... của Thủ Đô cũng rất đỗi lạ thường trong tôi bỗng chốc hóa thân quen, tôi được đi lễ Phật viếng chùa ở phố Võng Thị - Hồ Tây, lễ Phật như chính trên quê hương miền Nam ruột thịt của mình, đó là điều vui sướng nhất mà tôi đã thầm ước nguyện khi còn đang ngồi trên ghế máy bay suốt cuộc hành trình từ Nam ra Bắc. Không khí trong lành của ngày đầu xuân hòa cùng sắc Hoa Đào phai, Đào thắm... đã tạo thêm nhiều phấn khởi trong tâm hồn tôi, bước thong dong đi thăm và chúc tết bà con họ hàng... Thoáng đâu đó cũng hiện diện vài chậu Mai Vàng mà chỉ ở miền Nam mới có, lòng tôi chạnh lại vì cảm xúc nhớ miền Nam đang ùa đến...
Phố phường Hà Nội như rộn rã hơn lên khi dạo quanh Phố ông Đồ, ở đây bày rất nhiều trên vĩa hè nào mực tàu, nào giấy đỏ, cọ vẽ, bút lông, nào nghiên, nào mực... Những bức thư pháp được viết nên bởi những cụ Đồ vận áo dài the đen khăn đóng, sau phút thăng hoa trong tâm tưởng, đầu ngọn bút sau phút xuất thần, đôi tay uyển chuyển tạo nên những nét thư pháp đẹp và độc đáo đến lạ, mới hay rằng người Việt Nam mình tài hoa mà cung kính đến thế! Sự trân trọng từng bức thư pháp của khách du xuân cũng đủ cho ta thấy giá trị nhân văn vẫn còn sâu kín trong tâm hồn người Việt Nam, bởi họ dành một nơi trang trọng nhất trong gia đình mình treo thư pháp để mừng xuân.
“ Hôm qua em đi chùa Hương, hoa cỏ còn mờ hơi sương...” Giai điệu quen thuộc của bài hát Em Đi Chùa Hương do ca sĩ, nhạc sĩ Trung Đức phổ thơ của Nguyễn Nhược Pháp cứ vang lên suốt chuyến đò đi từ Đền Trình đến Chùa Hương, trên dòng suối Yến trong xanh và thơ mộng, không khí xuân đã thật sự lan tràn và ngự trị khắp nhân gian.
Mùa xuân năm ấy đã qua rất lâu nhưng những gì tôi đã chứng kiến, những gì tôi đã trải nghiệm... mãi mãi là một ký ức đẹp không bao giờ phai nhòa khi có dịp nhắc đến, sẽ còn đọng lại mãi trong tôi một Mùa Xuân Trên Đất Bắc.
Xuôi về miền cao nguyên, những ai đã từng sống ở Đà Lạt hay chỉ là khách du lịch vài ba hôm nơi xứ lạnh này, chắc hẳn cũng không sao quên được với tiết xuân lành lạnh, với những hàng thông xanh cao vút, reo vi vu trong gió, những đồi chè xanh bạt ngàn và muôn vạn loài hoa rất đẹp, đẹp đến ngỡ ngàng, không sao quên được dù chỉ một lần dừng chân nơi Thiền Viện Trúc Lâm, được tĩnh tâm sau những tháng ngày mệt nhoài nơi công sở, cơ quan, đoàn hội ... Cảnh vật nơi Trúc Lâm Thiền Viện mới đẹp làm sao! Khiến tâm hồn ta thư thái hơn lên, nhẹ nhàng trút bỏ những âu lo thường nhật... mới hay rằng chỉ có cửa Thiền mới gột sạch trạng thái u uất của tâm hồn người nơi chốn hồng trần gió bụi.
Năm mới đang bắt đầu. Chúng ta, những người con của Phật ai ai cũng đều đã chọn cho mình một nơi để xuất hành trong ngày đầu xuân. Người viết bài này vẫn mong rằng mỗi chúng ta, không ai bảo ai hãy bước đi những bước đầu tiên trong năm mới Bính Thân 2016 này đến nơi cửa Phật, để tận hưởng những gì tốt đẹp nhất, thanh cao nhất mà đất trời ban tặng cho chúng ta đang lúc giao mùa...Dâng lên đức Phật những đóa hoa đẹp nhất, những nén hương thơm ngát bằng cả tấm lòng thanh sạch nhất của mỗi chúng ta.
HUỲNH ĐỨC TÚ
Xuân Bính Thân 2016

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2016

Tình yêu có thể chấp nhận sinh ly và từ biệt, chứ không chấp nhận hoài nghi và dối lừa_ (Khuyết danh)

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016

CHIỀU VẮNG EM




Chiều buông
Không như những buổi chiều anh và em hò hẹn
Chiều ni
Phố buồn, vắng một vòng tay
Vòng tay, đã từng ôm ấp những yêu thương
Chiều lang thang em ơi!
Vì vắng bờ môi
Vắng luôn từng nhịp thở
Nhịp thở, đã bao lần nâng hồn anh qua khúc mê đời
*
Em ơi!
Anh chơi vơi trong chiều
Đi tìm giấc mơ xưa
Giấc mơ định mệnh!
Nghe con tim cồn cào bao nỗi nhớ
Nhớ mộng quay cuồng, nhớ lắm em yêu!
Nhớ bàn tay em miên man
Dọc tấm lưng trần anh giữa miền hoang tái
Nhớ nụ hôn sâu
Mình trao gửi cho nhau
Nhớ...
Mỗi bận anh sang
Lòng chẳng muốn quay về
Anh nhớ cả
Nụ hôn
Mình chưa kịp trao nhau...mấy lúc anh đi.
*
Em yêu ơi!
Chiều ni đang ở chốn mô?
Có mấp máy đôi môi vì môi anh đang nhớ?
Bàn tay em có buồn khi thiếu vắng lưng anh?
Và em yêu hỡi!
Ngực có run khi mỗi bận phiêu bồng?
Lưng có cong lên mỗi lần anh mơn trớn?
Đôi chân ngà em trói chặt hồn anh.
*
Không có em
Chiều buồn như bạch lạp hắt hiu.
- - - -
Huỳnh Đức Tú
Chiều buồn 17/ 03/ 2016