Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017

CƠN MÊ DÀI
*
Không phải là mùa xuân
Nên đóa hoa tình phai sắc tím
Bây giờ
Mùa đang vào hè
Em có còn ngóng đợi mùa xuân?
Cho bờ mi ngoan ngấn ướt!
Mắt em chợt long lanh
Đẹp lạ!
Anh hỏi em răng rứa?
Giọng mềm em đáp răng mô!
Để rồi...
Ngọn gió...
Ru hời...
Đông sang
Em bỏ mùa thu ở lại
Đóa hoa vàng lả lơi
Rơi trong chiều thương nhớ..!
Góc sân vườn đầy xác hoa vàng
*
Em đi...
Như chiều đi
Hoa vàng vấn vương tà áo lụa
Bước ngập ngừng
Mặc màn đêm đang trôi
Về đâu..? Về đâu..?
Anh
Đang ở thì hiện tại
Hôn mê trong nỗi nhớ âm thầm
Cơn hôn mê của anh kéo dài suốt mùa thu mà em bỏ lại!
Xác hoa vàng mục rữa
Hóa bùn
Anh vẫn còn mê.


Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2017

EM NHƯ ĐÓA HOA TÌNH

Mơ chi đó
Em ơi! Tỏ bày cùng anh với?
Có phải chăng
Nhiều đêm
Em mộng mị chẳng tròn đầy?
Thân ngà ngọc em ơi! Đừng hoang phí
Xót xa thêm
Cay đắng cũng nhiều rồi
Đời sẽ bớt cô liêu
Khi anh về lại
Mái tình ta - màu tím em mơ!

Mơ chi đó
Em ơi! Cuộc đời rất thật
Tủi sầu rồi sẽ tắt lịm giữa đêm đen
Xua tan đi bao nỗi niềm trăn trở
Anh sẽ đánh thức trái tim em
Cùng với tim anh
Phiêu bồng theo từng hơi thở gấp
Chẳng thể ngủ yên
Khi niềm khao khát dâng trào!
Hồn lạc vào nhau
Anh gào thét giữa đêm sâu
Ru đời thôi nức nở
Em - Như đóa hoa tình ngời nắng trước sân
Thơm mãi cõi đời anh
Trọn kiếp
Em ơi..!


Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016

CON TIM TRẨY HỘI
* * *
Anh thấy gì?
Trong đôi mắt em
Mà hôm nay sao trời đi vắng
Vầng trăng treo trong đêm đơn côi
Đã làm khuyết một nỗi buồn
Rơi xuống những hạt mưa
Nhân gian ơi
Có thấu chăng nỗi buồn Thượng Đế!
Người tình ơi..!
Môi nào đâu đã nhạt
Sao nụ hồng không thắm lại chiều nay?
Đóa Quỳnh Anh vàng lay
Hồn anh đắm say
Chìm trong cõi tương tư
Cùng dáng em ngọc ngà, da em mềm như lụa
Phút nhớ nhung...bao cảm xúc ùa về
Chợt gần và cũng chợt xa...
Chao ôi! Răng chừ quay quắt.
Trong niềm tương tư
Anh nghe văng vẳng bên tai
Lời bè bạn thì thầm:
" Tình đôi ta muôn thưở
Vùng yêu thương em có cả bầu trời
"
Lòng anh như trẩy hội
Nghe rần rần trong từng mạch máu chảy về tim
Em ơi! Con tim anh mách bảo
Khi vũ trụ đang còn ngáy ngủ
Anh biết lòng mình đã trót yêu..!
HUỲNH ĐỨC TÚ
03/ 11/ 2016
- - - - - -


Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

Bài đăng trong tuyển tập Văn Thơ HƯƠNG THIỀN 37 - Số Vu Lan 2016 - NXB Văn Hóa - Văn Nghệ Tp.HCM phát hành tháng 8/ 2016
BÊN CÁNH VÕNG
(Kính dâng tặng Mẹ)
***
Con lại về bên Mẹ thuở xa xưa
Thuở ầu ơ...bên vành nôi, cánh võng
Nhớ một thời Mẹ dõi mắt trông theo
Từng bước đi đầu đời, con chập chững
Mẹ đỡ nâng khi chân con chưa vững
Tình bao la biển rộng - Mẹ yêu con!
Mẹ vui mừng, con thoăn thoắt chân non
Con lớn khôn, cạn khô dòng sữa Mẹ!
Thương lắm Mẹ ơi! Nắng sương dầu dãi
Ân, Hiếu...Mẹ hiền, con khắc trong tâm
Giữa dòng đời xuôi ngược tám mươi năm
Mẹ của con! Tóc đen giờ đã bạc
Cho con hôn lên đôi mắt Mẹ hiền
Từng dõi theo...khi xưa con chập chững
Cho con hôn lên những vết chân chim
Niềm thiết tha của lòng con yêu Mẹ!
Mơ được về bên Mẹ, Mẹ yêu ơi!
Nghe Mẹ ầu ơ...ngày xưa...cánh võng.
_ _ _
Huỳnh Đức Tú
(Vu Lan 2016)

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2016


VỠ
***
Vỡ rồi mộng ước hôm nao
Nụ hôn xưa đã tan vào hư không
Nghe sao chua chát bên lòng 

Tay cầm tay...để lưng tròng mắt nhau

Từ đây nếm trải niềm đau
Từng cơn quặn thắt ...Ôi chao! bẽ bàng
Chút duyên muộn nay lỡ làng
Quay lưng bước vội chẳng màng lạ quen
Vung khiên vác giáo bao phen..!
Sầu thêm khúc nhạc nghe nghèn nghẹn rơi
Tình trường hồn phách tả tơi
Giáo cùn khiên mỏng nằm phơi tội tình
Tay ta cầm nắm tay mình
Ăn năn chi cũng là tình phân bua
Ngỡ rằng tình cuối thiên thu
Mộng năm xưa đã hóa ngu ngơ chừ..!
Rằng ta trẻ nít dại khờ
Yêu làm chi để bây giờ già nua?
Tóc nay màu đổi khác xưa
Điểm vài sợi bạc lưa thưa mái đầu
Tình ơi! Sao mãi rầu...rầu..?
- - -
HUỲNH ĐỨC TÚ
3/ 6/ 2016
- - -
Ảnh minh họa sưu tầm trên Net.

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

CHỈ KHI NÀO EM HẾT YÊU ANH
***
Nếu bảo rằng
Em yêu anh là niềm đau khổ
Anh xin em
Mình đừng vội hôn nhau
Đừng trao nhau những giây phút mặn nồng
Và cũng đừng bao giờ ấp ôm tương tư, sầu nhớ..!
Nếu bảo rằng
Trong tim em bóng hình anh không có
Mình quên nhau đi
Không phải ân hận về sau
Để tim em không nhói đau thêm lần nào nữa
Bởi vì anh
Không muốn em là kẻ man rợ giết nguời
Không muốn anh phải trở thành gã sát nhân sân si, đàn bà tánh.
Anh trở thành kẻ thừa thải trong em
Đá ống bơ hay nghêu ngao vài câu “tình lỡ”(*)
Nếu bảo rằng
Tình đôi ta rạn vỡ
Em nào có tội tình chi?
Lỗi là do anh không biết giữ gìn
Nỡ lòng nào anh đem yêu thương bỏ sông bỏ biển sao em!
Và em hỏi:
Anh có muốn rời xa em mãi mãi?
Anh đã trả lời:
Chỉ khi nào em hết yêu anh.
HUỲNH ĐỨC TÚ
3/ 5/ 2016
- - -
(*) "Tình lỡ" tựa bài hát của cố nhạc sĩ Thanh Bình.

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

CÓ KHI MÔ
**************
Em ơi!
Có khi mô
Em nhớ về người chồng cũ? 
Hình bóng anh lúc ấy cũng mờ dần
Có khi mô
Em nghĩ về người tình mới?
Anh sẽ nhạt nhòa theo ngày tháng em quên.
*
Có khi mô
Em nhầm nói : "yêu anh"
Con tim anh sẽ nát tan thành trăm mảnh.
*
Em!
Có khi mô
Những yêu thương đong đầy từng năm tháng ấy
Bỗng vuột trôi theo dòng nước qua tay?
*
Có khi mô
Có khi mô...như rứa?
Tình yêu ơi!
Chừ anh phải chấp vá mần răng?
Khi trăm mảnh trái tim anh đã vụn vỡ tan tành.
Hình bóng anh
Không thể nào chộ được.
*
Có giọt nước nào còn đọng lại ở khe tay?
Huỳnh Đức Tú
26/ 04/ 2016