Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2016

TÌNH LÊN NGÔI
***
Nàng ơi! Tay đã đan tay
Môi kề môi, chẳng nhạt phai má đào
Chút Hồng ai gửi, ai trao!
Nghe hồn chất ngất, xuyến xao cõi lòng...
Ông Tơ se sợi chỉ hồng
Đôi ta thắm mặn duyên nồng cùng nhau
Nâng niu Tình Cuối Em Trao
Tiếng tim giục giã, dâng trào lên ngôi.
Huỳnh Đức Tú
(30/ 06/ 2015)
TỨ CÚ CHO EM
- - -
Mưa thứ bảy phố buồn rơi lã chã
Trong lòng ta rộn rã phút tương phùng.
Phố lên đèn giấu che niềm hoan lạc..!
Quấn quýt nhau cho phỉ lúc h
ương nồng.
Huỳnh Đức Tú
(24/ 07/ 2015)
VENUS CỦA RIÊNG ANH.
* * *
Rồi một ngày
Em lõa thể trước anh
Ru hồn anh liêu xiêu, chếnh choáng
Trong cõi suy tư
Anh bắt đầu ngây dại
Phút xuất thần
Anh đã vội lơ đễnh
Buông xuôi thao tác với cọ, màu
Anh quên bẵng đi
"Sức mạnh và sự uy hiếp của đề lao lằn phấn
Đã từng kiềm hãm tự do em"
Những khung toan đã định hình dáng em từ lâu lắm
Trước mắt anh em đang hiện dần lên
Anh vẽ chân dung em
Không phải bằng cọ, bằng màu
Cũng không phải vẽ bằng
Những cơn mưa rào gió thoảng
Mà anh vẽ bằng
Những chuyến phiêu lưu đầy đam mê và lý thú
Bởi "chân dung em, anh đã thuộc nằm lòng" !
Thịt da em
Đã xô hồn anh
Thăng hoa trong niềm hoan lạc
Sung mãn vô biên
Bất tận đến vô cùng

Chỉ có tâm hồn em
Mang đến cho anh
Niềm hạnh phúc triền miên
Ngút ngàn...
Chất ngất...
Anh chợt thấy mình
Là Vua
Đang ngự trị chốn cung hoàng.
Thơ: Huỳnh Đức Tú
(11/ 08/ 2015)

GỬI CHÚT HƯƠNG TÌNH
***
Nỗi buồn nào
Đã rơi rụng trong trái tim em?
Khi bước vào đời nhau
Anh phải đi qua... lối nhỏ
Anh đi...
Tìm gặp...
Nỗi buồn em...
Để hoài thai niềm hạnh phúc.
Em biết không?
Có tâm hồn anh
Đang quẩn quanh
Trong hạnh phúc
Vừa mới được mọc mầm.
Đó!
Là chút hương tình
Em giữ hộ
Giùm anh.
Thơ: Huỳnh Đức Tú
( 9/ 9/ 2015 )
CÓ ĐÔI LẦN
- - - 
Có lần
Em hỏi tôi:
“ Tình yêu là gì? ”
Tôi nhả khói thuốc mông lung
Nói với em rằng:
- Là xa nhau một phút
Nhớ em, anh thức trắng đêm.
Có lần
Em hỏi tôi:
“ Tình yêu là chi? ”
Tôi đưa ánh mắt xa xăm
Đáp khẽ:
- Là lúc môi hôn chẳng muốn rời.
Và có đôi lần
Em ngây ngô hỏi:
“ Tình yêu là gì anh nhỉ? ”
Tôi nắm bàn tay em
Đan từng ngón thon mềm
Và hôn lên thật nhẹ
Thì thầm:
- Là những đêm thâu
Nhàu nát chiếu chăn.
Thơ: HUỲNH ĐỨC TÚ
( 07/ 10/ 2015 )
RIÊNG EM
***
Em gọi anh
Trong một đêm cuối thu.
Là lúc
Bao niềm đam mê trong anh trỗi dậy
Một mình anh
Trong căn phòng đơn lẻ
Nhớ về em
Em hỡi có hay?
Mộng đêm này
Anh nhớ lắm bàn tay
Đôi bàn tay em
Đã từng
Nâng niu biết bao cảm xúc
Cung bậc nào đã đưa anh về miền khao khát yêu thương!
Em ơi!
Anh nhớ lắm
Nhớ làn môi em
Cứ miên man cho hồn anh bềnh bồng trôi dạt mãi...
Nhớ vô cùng
Em mỗi bận phiêu linh.
Khẽ thì thào em nói: “ Em yêu anh! ”
Anh muốn hét lên thật to
Và quên đi hết ở chốn hồng trần
Có bao nhiêu cuộc nhiễu nhương và mấy lần dâu bể
Tất cả bỗng hóa thành men tình ái say mê.
Anh sung sướng đem ướp vào tim em
Cho hương tình yêu thơm mãi
Trong suốt như pha lê
Sáng ngời như lưu ly, ngọc quí
Để chốn dương gian bỗng chốc hóa thiên đường.
Tình yêu diệu kỳ
Anh dành hết riêng em.
Thơ: HUỲNH ĐỨC TÚ
( Cuối Thu 2015 )
NHỎ và MÙA ĐÔNG
(Bài đăng trong tuyển tập Văn Thơ HƯƠNG THIỀN số 34 do nhà xuất bản Văn Hóa Văn Nghệ Tp-HCM ấn hành tháng 11/ 2015)
***
Khi những chiếc lá vàng bắt đầu thôi rơi, là lúc mùa báo hiệu sang đông, những đôi lứa yêu nhau cũng đang tất bật tìm kiếm cho mình và người mình yêu những chiếc áo len để khoác lên người trong mùa giá buốt. Cái lạnh đầu đông không tái tê bằng những cái rét tháng ba, “tháng ba bà già chết rét”, “rét nàng Bân”... Đó là những cái lạnh ngoài da, có thể sưởi ấm bằng bếp than hồng, bằng máy điều hòa, bằng máy sưởi...v.v... Nhưng, không làm sao có thể sưởi ấm được cái lạnh trong tâm hồn của Nhỏ. Ôi...! Mùa Đông.
Lạnh, có thể đem lại cho gần nhau hơn những tâm hồn đơn côi. Lạnh, có thể làm cho những ai đã từng yêu nhau mà chưa được gần nhau xích lại gần hơn. Lạnh, để cùng nhau sưởi ấm con tim côi giá buốt mà bấy lâu nay Nhỏ đã từng cô quạnh...
Nhỏ của tôi đã hơn hai mươi mấy năm qua, từng chịu đựng những cái lạnh như thế, cuộc đời của nhỏ thật bất hạnh đi cùng với số phận “nửa chừng xuân” vì một lý do thật đơn giản: Dang - dở - một - chuyện - tình.
Cuộc đời rong ruổi cho tôi gặp nhỏ xem chừng đã quá muộn màng, con tim của nhỏ chỉ thật sự rung động khi được ở bên cạnh tôi mà thôi. Tự lúc nào tôi đã yêu nhỏ thật lòng với tất cả sự rung động của con tim. Còn bao nhiêu mùa đông nữa cho quãng đời còn lại của nhỏ và tôi khi đang ở tuổi ngũ tuần? Nhỏ ơi!
Có thể nói mùa đông năm nay, hai ngàn không trăm mười lăm là một mùa đông muộn màng, nhưng thú vị thay đó lại là mùa đông đầu tiên trong cuộc đời của tôi và nhỏ, cả hai mong ước được ở bên nhau, cùng nhau sưởi ấm đôi tim tưởng chừng như băng giá. Hầu như việc gì chúng tôi dành cho nhau lúc này cũng là đầu tiên, duy nhất chỉ có tình yêu chúng tôi trao cho nhau là sau cuối. Có một niềm hạnh phúc rất thật đang lẻn vào hai trái tim đơn côi, rét mướt khi tiết trời dần chuyển sang đông.
Tôi là người tình thứ hai của nhỏ, trong tôi tình yêu đã lên ngôi và nhỏ đã nâng niu tình tôi như nâng niu tình yêu cuối, đôi lúc nhỏ sợ mất tôi, nhỏ ghen hờn với những cỏ, mây, gió, lá... Nhỏ thường hay dặn dò, ân cần nhắc nhở, chia sẻ với tôi khi lòng nhỏ cảm thấy đơn lạnh. Tôi xuất hiện bên nhỏ quá muộn màng, chỉ còn vỏn vẹn một phần ba cuộc đời để yêu nhau và dành cho nhau nữa thôi, nhỏ ơi! Sự muộn màng ấy nhỏ xem như là những đốm lửa lóe lên từ nơi bắt đầu của tiếng sét, và đốm lửa ấy đã chạm vào tâm hồn của nhỏ vốn đã lạnh giá suốt mấy mươi mùa đông qua. Tôi thật sự cảm thấy mình có giá trị khi được ở gần bên nhỏ, nhỏ ơi!
Mùa đông năm nay chúng tôi đã có nhau, cùng đan tay nhau để đi hết quãng đời còn lại, nhỏ sẽ không còn lạc lõng, chơi vơi nữa, con tim của nhỏ nay đã hết đơn côi vì đang nồng đượm tình tôi. Nhỏ rạng rỡ và tươi tắn hơn lên trong mắt bạn bè, nhỏ thêm yêu đời khiến lòng tôi càng thêm hạnh phúc.
Mùa đông năm nay nhỏ không còn bơ vơ với những đêm dài trống vắng trong căn phòng hoang lạnh nữa, những buổi chiều tím ngắt nỗi buồn khi xưa nay không còn u hoài, da diết nữa mà thay thế bằng những nỗi yêu thương dâng trào chất ngất, gửi chút hương tình nhỏ giữ hộ giùm tôi... Tôi đã nghe bao lần nhỏ mừng vui thì thào bên tai tôi rằng: “Anh từ đâu chợt đến....như chiếc lều cỏ, sưởi em trong ấm nồng. Anh hiện hữu, nỗi cô đơn trong em như đọng lại rồi tan loãng mất hút theo chút lạnh tàn thu. Trời đã vào đông mà em ngỡ như mùa xuân, làn môi em nở như hoa đào, mơn mỡn như mùa xuân vừa chín, cứ thấy lòng mình rộn rã, cháy lên trong ngọn lửa của anh, đốt yêu thương rực cháy trong em vào cõi mộng”.
Một lần nữa tim tôi như vỡ òa vì hạnh phúc. Ngoài kia, những chiếc lá vàng đã thôi rơi. Mùa đã sang đông. Nhỏ của tôi ơi có lạnh lắm không...?

HUỲNH ĐỨC TÚ
Mùa đông 2015
- - - -